“Tôi thông thái hơn người này, vì cả hai chúng tôi dường như không biết bất kỳ thứ gì vĩ đại hay tốt đẹp; nhưng anh ta lại tự huyễn hoặc rằng mình biết một số thứ mặc dù anh ta không biết gì cả; còn tôi, vì không biết gì cả nên tôi chẳng hề ảo tưởng rằng mình biết.”
điều này cho thấy bởi vì tất cả đều khẳng định mình thông thái, chính điều này khiến họ không còn thông thái, trong khi Socrates không bao giờ tuyên bố rằng mình thông thái vì ông nhận thức được sự vô minh của mình về những vấn đề cao hơn; cho nên ông sở hữu một loại trí tuệ. Vì thế Socrates coi trách nhiệm của mình là suy xét bản thân và người khác: có nghĩa là sống cuộc đời của một triết gia.
Cuộc đời chỉ đáng sống một khi ta còn suy tưởng về những gì ta đang làm. Sự tồn tại không có suy tư chỉ đủ với súc vật, còn với loài người thì không - Socrates
NGƯỜI ĐÁNG SỢ NHẤT LÀ KHÔNG BIẾT MÀ CỨ TƯỞNG MÌNH ĐÃ BIẾT
Trên đời này có 4 loại người. Nhưng loại người nhiều nhất là người không biết là mình không biết.
Tôi tưởng là tôi biết nên không chịu khó học hỏi, dùng lăng kính cá nhân để đánh giá người khác.
Làm sao để bớt tưởng:
Mô tả sự thật => tìm nguyên nhân gốc rễ
Lắng nghe => thẩu hiểu
Trải nghiệm => thấu cảm
Học hỏi nâng tầm nhận thức
Mang ánh sáng vào phòng tối
Education: Bản chất của giáo dục là khám phá cái bên trong của mình để bên trong của mình được tỏa sáng
SOCRATES NÓI:
Sự thiếu hiểu biết chính là tội ác
Khi những bộ óc
Phá vỡ nhận thức của bạn về thế giới
Khi chúng ta biết ít, chúng ta có xu hướng đánh giá quá cao sự hiểu biết của mình. Nhưng khi tiếp xúc với nhiều tri thức hơn, ta nhận ra rằng còn quá nhiều điều chưa biết, dẫn đến cảm giác hụt hẫng.
Biết
là mình biết
Không biết là mình
biết
Biết là mình không
biết
Không biết là mình không biết
Vùng vô minh và đau khổ. Không biết mình, chẳng hiểu người